Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

7 + 15 miền đất hứa bị bỏ rơi khắp hành tinh

Giải trí - Những địa điểm này từng được đầu tư khổng lồ, từng được xem là những dự án ưu tiên hàng đầu của ngân sách các quốc gia... nhưng theo năm tháng, chúng bị bỏ hoang và hoàn toàn bị "thất sủng".

7 địa điểm bỏ hoang như trong phim viễn tưởng.

1. Spomeniks - vùng Balkans

Thường thì nếu bạn thấy những công trình thế này, bạn sẽ nghĩ rằng mình vừa nhìn những công trình trên một hành tinh xa xôi nào đó, hay là trái đất trong tương lai. Nhưng có thể, đó chỉ là một Spomenik.

Được chính phủ Nam Tư (cũ) xây dựng để tưởng nhớ đến những hy sinh của đất nước này trong Chiến tranh thế giới thứ 2, mỗi Spomenik là một tượng đài với những hình thù đậm chất viễn tưởng với kích thích cực kỳ to lớn, và số lượng của chúng lên tới hàng nghìn.

Tuy nhiên, khi đất nước Nam Tư tan rã vào nhưng năm đầu thập niên 90, chúng dần bị chìm vào quên lãng.

2. Nhà máy Energomash – Nga

Thoạt nhìn, đây giống như là một cảnh trong phim Star Wars. Nhưng thực ra, đó là ảnh chụp bên trong nhà máy Energomash, gần Moscow. Rất nhiều công trình bỏ hoang từ thời Liên Xô đã tạo ra các địa điểm khám phá cho giới ưa khám phá của Nga.
Hiện nay, nhiều người đang tìm cách đột nhập vào các khu vực bỏ hoang, hay thậm chí là các nhà máy vẫn còn hoạt động, để thỏa mãn đam mê của mình.

3. Buzludzha Monument – Bulgaria

Một kiến trúc kỳ lạ, giống như một chiếc đĩa bay bên cạnh một cây cột với ngôi sao khổng lồ. Liệu đó có phải là bằng chứng về người ngoài hành tinh?
...

Nhưng không, đó là tượng đài Buzludzha tại Bulgaria. Nó được thiết kế để kỷ niệm một cuộc gặp gỡ lịch sử của những người Bulgari theo chủ nghĩa xã hội vào năm 1891, trên một ngọn núi biệt lập.

Và tượng đài này được xây dựng vào năm 1981, ngay chính tại ngọn núi nơi diễn ra cuộc gặp gỡ đó. Chỉ 10 năm sau, chủ nghĩa xã hội tại các nước Đông Âu sụp đổ, và tượng đài này bị bỏ hoang từ đó.

4. Siêu thủy phi cơ – Nga

Thêm một công trình nữa của các kỹ sư Liên Xô. Với hình dáng tương tự những con tàu vũ trụ trong bộ phim Star Trek, những người đam mê phim viễn tưởng sẽ dễ dàng liên hệ tới một vụ hạ cánh khẩn cấp của tàu vũ trụ tương lai đến Trái đất.

5. Nhà máy điện hạt nhân Hartsville – Tennessee, Mỹ

Tám lối đi đối xứng gặp nhau ở trung tâm, cùng với những thứ kì lạ màu xanh ở khắp nơi, đây là một cảnh tượng mà bạn không muốn gặp nếu như đang ở trong một trò chơi điện tử, vì đó là khi những thứ tồi tệ sẽ xảy ra.

Đây chính là mặt trong tháp làm mát của nhà máy điện hạt nhân Hartsville, nơi được đầu tư hàng tỉ USD trước khi dự án bị hết ngân sách và bị hủy bỏ trước khi nhà máy có cơ hội hoạt động. Ngày nay, tháp làm lạnh này ngủ yên trong quên lãng, mời gọi những người đam mê khám phá đến với nó. Và nỗi lo về phóng xạ hoàn toàn không tồn tại, vì các lò phản ứng chưa bao giờ được kích hoạt.

6. Pyestock - Anh

Với vẻ ngoài giống như một thứ vũ khí khủng khiếp sắp khai hỏa mà bạn phải vô hiệu hóa, đây là khoang thử nghiệm số 3, tức khoang thử nghiệm động cơ phản lực thuộc tổ hợp nhà máy tua-bin khí quốc gia của Anh, hay còn gọi là Pyestock. Đây là nơi mà nhân vật Q trong loạt phim về điệp viên 007 sẽ làm, nếu Q là nhân vật thực tế. Tổ hợp này được xây dựng năm 1949 và bị bỏ hoang vào năm 2000.

7. Trạm nghe lén Teufelsberg – Berlin, Đức

Sau chiến tranh thế giới thứ 2, thành phố Berlin tràn ngập các mảnh vụn và gạch đá từ các công trình bị phá hủy. Để có thể bắt đầu việc tái thiết cơ sở hạ tầng, quân Đồng minh đã tập hợp toàn bộ lượng gạch vụn đó và chất đống chúng thành ngọn đồi Teufelsberg. Khi hoàn thành, ngọn đồi cao khoảng 125m và chứa gần 75 triệu mét khối gạch vụn, kim loại và các mảnh vụn từ khắp thành phố. Nó trở thành điểm cao nhất tại Berlin.

Trên đỉnh đồi, Cục an ninh nội địa Mỹ (NSA) cho xây dựng một trạm nghe lén Liên Xô trong thời gian diễn ra Chiến tranh lạnh. Nhờ lợi thế về độ cao mà đỉnh đồi này là vị trí hoàn hảo cho trạm nghe lén của Mỹ.

Tuy nhiên, sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc, nó đã bị bỏ hoang. Cho đến nay, không ai biết được những hoạt động nào đã từng diễn ra ở đó, vì tất cả vẫn là thông tin tuyệt mật.

15 miền đất hứa bị bỏ rơi khắp hành tinh.

Những phế tích dưới đây từng một thời được cho là miền đất hứa. Nguyên nhân điêu tàn của nó dù đã có lời giải thích nhưng vẫn khiến nhiều người băn khoăn và tiếc nuối muốn một lần ghé qua, theo Torontosun hôm 11.4.

1. Công viên giải trí Wonderland (Bắc Kinh, Trung Quốc)

Khi khởi công, Wonderland Bắc Kinh được quảng cáo là công viên giải trí lớn nhất châu Á. Nhưng dự án bị ngưng vào năm 1998 vì bất đồng về giá bất động sản, kết quả là khu vui chơi ở thủ đô Trung Quốc này chỉ còn là đống hoang phế.

2. Tuyến đường sắt La Ligne de Petite Ceinture (Paris, Pháp)

Tuyến đường sắt cổ kính dài 32 km chạy quanh Paris được xây dựng từ 1850-1869. Sau khi có Metro, không ai còn dùng tàu lửa cũ kỹ chậm chạp và khai tử nó vào đầu những năm 1990.

Bây giờ, các nhà môi trường kêu gọi biến đường sắt hoang tàn thành một đường mòn tự nhiên.

3. Tượng chúa dưới đáy biển (Florida, Mỹ)

Bức tượng đồng lớn của chúa Kitô không hiểu sao lại được đặt chìm sâu dưới đáy bờ biển Key Largo, Florida vào năm 1965. Dù là những con chiên sùng đạo, họ cũng khó có thể tìm đến đây để chiêm ngưỡng bức tượng này.

4. Thị trấn ma Val-Jalbert  (Quebec, Canada)

Từng là một thị trấn công nghiệp xanh tươi trong những năm 1900, Val-Jalbert  dần hoang hóa và cư dân rời bỏ ra đi một cách khó hiểu. Đáng nói là bất chấp thời gian, những ngôi nhà vẫn còn nguyên vẹn. Nó được coi là một trong những thị trấn ma quái được giữ gìn tốt nhất ở Canada.

5. Pháo đài biển Maunsell  (Vương quốc Anh)

Được đặt theo tên nhà thiết kế, kỹ sư Guy Maunsell, các pháo đài được xây dựng vào năm 1942 ở sông Thames và cửa sông Mersey trong Chiến tranh thế giới thứ hai để giúp bảo vệ Vương quốc Anh. Nó đã ngừng hoạt động vào năm 1950 và từ đó được lọt vào hàng loạt danh sách những địa danh ma quái của hành tinh.

6. Các dãy cột trắng ở Cape Romano (Florida, Mỹ)

Nhìn từ trên cao về phía mũi cực nam của đảo Cape Romano bang Florida, chúng trông giống như những con quái vật không gian đang tiến về phía đại dương. Công trình này được xây dựng vào năm 1982, nhưng sau cơn bão Wilma, chúng bị đẩy ra hàng trăm mét sát biển và hư hỏng nặng nề.

7. Đảo Skellig Michael (Ireland)

Skellig Michael là một đảo đá dốc, cách bờ biển hạt Kerry, Ireland khoảng 15 km về phía tây.

Nơi đây từng là tu viện quan trọng cho các tu sĩ Kitô giáo ở nước này cho đến khoảng năm 1.100, khu vực này đã bị bỏ rơi trong nỗi sợ hãi của các cuộc tấn công của người Viking. Hiện nay nó được công nhận là một di sản thế giới của UNESCO.

8. Tu viện Hirsau Abbey (Đức)

Nằm trong dãy núi Black Forest, các tu viện Hirsau Abbey là nơi rất nổi tiếng cho các tín đồ đến học tập trong thế kỷ 11. Nhưng sau đó chúng đã bị phá hủy trong cuộc chiến tranh với Palatine vào năm 1692 và bị bỏ rơi kể từ đó.

9. Đường hầm tình yêu (Kleven, Ukraine)

Đường hầm tình yêu là cái tên mà người dân địa phương đặt cho đoạn đường sắt hoang tàn dài 3km tại làng Kleven, vùng Rivne, Ukraine.

Đoạn đường này được phủ một màu xanh mướt bởi những bụi cây trồng san sát đan quyện biến nó thành một con đường hầm cổ tích tuyệt đẹp cho các cặp tình nhân.

10. Khách sạn del Salto (Bogotá, Colombia)

Khách sạn del Salto ban đầu là một ngôi biệt thự được xây dựng năm 1923. Nó được chuyển đổi thành một khách sạn vào năm 1950 và đã trở thành một điểm thu hút phổ biến nhờ vào quan cảnh đẹp như mơ. Colombia dự định biến nó thành một bảo tàng.

11. Trạm tàu điện ngầm City Hall (New York, Mỹ)

Khai trương vào năm 1904, nhà ga tàu điện ngầm City Hall nằm dưới khu vực tòa thị chính từng là một công trình tuyệt đẹp với kiến trúc mang phong cách cổ điển.

Ga City Hall có những ô cửa sổ kính màu, những chiếc đèn chùm trang trí bằng đồng và những trần nhà hình mái vòm lộng lẫy… Nó đóng cửa năm 1945 sau khi thành phố này có các tuyến metro hiện đại và chở được nhiều khách hơn.

12. Đảo Hà Lan - Vịnh Chesapeake (Maryland, Virginia, Mỹ)

Đây là một trong những hòn đảo rất nhiều cá và thu hút nhiều ngư dân đến sinh sống vào những năm 1850. Kể từ khi hướng gió đổi và bắt đầu bị xói mòn năm 1900, khu vực này đã bị bỏ rơi.

13. Angkor Wat (Campuchia)

Quần thể kiến trúc Angkor Wat là một trong những kho báu lớn nhất của lịch sử khảo cổ thế giới, một cố đô ngàn năm có diện tích tương đương với thủ đô London hiện nay. Nó đã bị bỏ rơi một cách bí ẩn trong thế kỷ 15 và phần lớn thành phố linh thiêng này đã bị rừng già che phủ, trước khi được phát hiện trong thế kỷ 19 và trở thành di sản thế giới nổi tiếng.

14. Khách sạn Hotel Diplomat (Baguio, Philippines)

Được xây dựng vào năm 1913 để làm trường học, sau đó tòa nhà được sử dụng làm nơi trú ẩn cho những người tị nạn trong Thế chiến thứ hai và bị đánh bom nhiều lần. Năm 1970, doanh nhân địa phương tên Tony Agpaoa biến nó thành một khách sạn. Người này chết bất ngờ khiến nó bị đóng cửa và được xem là một trong những nơi bị ám ảnh nhất ở Philippines.

15. Vịnh Homebush (Úc)

Vịnh Homebush ở New South Wales Úc được đổi tên thành Wentworth Point năm 2009. Dù sở hữu khung cảnh đẹp như tranh, nhưng không nhiều người đến đây sinh sống và du ngoạn vì nơi đây có nhiều xác tàu đắm, bao gồm cả chiến hạm SS Ayrfield trông u buồn như một bãi tha ma.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Dân Trí, iHay.thanhnien, internet

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Xuyên Việt cùng Honda 67 gây quỹ từ thiện

Sáng 10/4, một nhóm gồm 12 người nước ngoài đang sống và làm việc tại Việt Nam đã thực hiện chuyến đi dài 22 ngày trong một hành trình nhân đạo mang tên “Hành trình Honda 67”.

Theo đó, thành phần tham dự hành trình gồm: các nhà sáng lập Công ty Besra, các đối tác và bạn bè. Điểm xuất phát của hành trình là Hà Nội vào ngày 10/4/2013 và kết thúc tại TP.Hồ Chí Minh vào ngày 1/5/2013 với chiều dài hành trình khoảng 2.000 km.
Những chiếc xe Honda 67 cũ được các thành viên mua lại từ nhiều người Việt Nam, sau đó sửa chữa, thay mới nhiều phụ tùng linh kiện cũng như làm mới vẻ bề ngoài của nó để thực hiện chuyến đi xuyên Việt.

< Các thành viên sáng lập, tham gia "Hành trình 67" nhằm gây quỹ từ thiện giúp đỡ người dân Quảng Nam.

Theo các thành viên trong đoàn, Honda 67 là chiếc xe hết sức thân quen và tin cậy với người Việt Nam.

< Kiểm tra xe.

Vì vậy, được xuyên Việt với những chiếc xe này sẽ khiến họ thấy mình gắn bó và mang phong cách Việt Nam hơn, nơi họ đang sống và làm việc.

Hành trình sẽ đi qua các địa phương gồm: Hà Nội, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, T.T.Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam, KonTum, Đắc Lắc, Nha Trang, Đà Lạt, Phan Thiết và TP Hồ Chí Minh. Phần lớn hành trình sẽ đi dọc đường mòn Hồ Chí Minh với mục đích chinh phục con đường vĩ đại bằng một phương tiện nhỏ bé.

Vượt hơn 2.000 km với nhiều cung đường hiểm trở, qua những núi non, những thành phố đông đúc, làng mạc xa xôi trong thời tiết khắc nghiệt, hành trình sẽ mang lại những trải nghiệm, cảm xúc cùng các thử thách mới cho các thành viên trong đoàn. Những câu chuyện thú vị trong chuyến đi sẽ được kể lại thông qua các mạng xã hội.

Thông qua chuyến đi, những thành viên mong muốn không chỉ hoạt động kinh doanh tại Việt Nam mà hơn thế nữa muốn để lại một cái gì đó thật ý nghĩa với dải đất hình chữ S này.

Chuyến đi với tên gọi “Hành Trình Honda 67” nhằm gây quỹ cho dự án cải thiện dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ và trẻ sơ sinh tại huyện Phú Ninh và huyện Phước Sơn. Đây là hai huyện thuộc tỉnh Quảng Nam chịu ảnh hưởng của thời tiết khắc nghiệt, điều kiện kinh tế còn hạn chế, và nhất là việc tiếp cận và sử dụng các dịch vụ chăm sóc sức khoẻ bà mẹ và trẻ em còn rất khó khăn.

Mặc dù nhận được nhiều sự hỗ trợ từ chính quyền địa phương và các tổ chức phi chính phủ nhưng việc thiếu thốn y bác sỹ có tay nghề cao, khan hiếm thuốc men và các thiết bị y tế cần thiết là tình trạng chung tại đây. Đó chính là lý do công ty Besra và tổ chức Đông Tây Hội Ngộ đã quyết định cùng nhau hợp tác và phát triển dự án.

Công ty Besra, trước đây được biết đến với tên gọi Olympus Pacific Minerals, là nhà đầu tư lớn nhất và đóng thuế cao nhất trong ngành khai thác vàng ở Việt Nam.

Besra đã đầu tư vào Việt Nam từ năm 1993 qua hai công ty liên doanh và hiện hai công ty này hiện đang hoạt động ở hai nhà máy tuyển luyện vàng ở xã Tam Lãnh (huyện Phú Ninh) và xã Phước Đức (huyện Phước Sơn) của tỉnh Quảng Nam.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Vietnamnet, VTC, CAND... và nhiều nguồn ảnh khác

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Mùa diều

Tự mình thả, lái và ngắm những cánh diều bay phấp phới trên bầu trời đã và đang là thú chơi của giới trẻ Sài thành.

< Mùa diều đã về.

Chiều về, tại bãi đất trống khu vực hồ đá ở làng đại học Thủ Đức (TP.HCM), hàng trăm cánh diều rực rỡ màu sắc với đủ kiểu dáng như hình phụng, bướm, siêu nhân, nàng tiên cá, diều hâu, cá mập, sư tử… nối đuôi bay lượn trên bầu trời lộng gió. Hòa cùng đó là không khí rộn ràng, náo nhiệt, những tiếng vỗ tay, reo hò, cười đùa sảng khoái của các nhóm nam nữ sinh viên.

“Giới sinh viên tụi mình đặc biệt thích trò tiêu khiển này, cứ đến chiều là lục tục cầm diều ra thả dù ngày đó trời nắng đẹp hay âm u”, Thụy An hào hứng nói. Cũng theo nữ sinh viên Trường ĐH Quốc tế này, khoảng 17 giờ mỗi ngày là thời điểm tấp nập nhất khi có hàng trăm người tụ họp chơi diều, đến hơn 18 giờ bầu trời vẫn rợp cánh diều bay.

Thanh Tuyết, Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM, cho biết gần một tháng nay, đi thả diều vào buổi chiều đã trở thành thói quen của nữ sinh này. Theo Tuyết, thả diều cũng là để thả đi cái nóng nực của thời tiết, giúp xả stress sau một ngày học tập căng thẳng, mệt mỏi, quên đi mọi ưu phiền và lo toan bộn bề của cuộc sống hằng ngày.

Còn cô bạn Quỳnh Trân, sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM thì chia sẻ thả diều mang lại nhiều cảm xúc khác nhau: lúc thì bay bổng, hào hứng khi diều bay cao bay xa; lúc lại căng thẳng, hồi hộp khi diều chao liệng, lao đầu xuống đất; rồi có khi “hú hồn” vì dây diều vướng vào diều khác, đứt cánh...

Tại TP.HCM vào buổi chiều giới trẻ cũng thường tụ tập chơi diều ở khu vực chân cầu Kênh Tẻ (Q.7), Phú Mỹ Hưng (Q.7), bãi thả diều Q.2, Đồng Diều (Q.8), ven bờ kênh Nhiêu Lộc (Q.3, Q.Tân Bình), chung cư An Sương (Q.12), ngã tư Giếng Nước (H.Hóc Môn)…

Nắm bắt được thú vui này, không ít bạn trẻ đã “ăn nên làm ra”. Hoài Lân, sinh viên Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, cùng những người bạn chung phòng mở xưởng làm diều. Nhóm bắt chước những con diều bán ngoài thị trường để làm theo, sau đó tìm mua vải phù hợp (vải dù có độ bền và kín gió) đem về trang trí họa tiết cho diều, mua vật liệu như tre làm sườn diều, mua chỉ để làm dây và biến thành con diều hoàn thiện. “Tuy diều do nhóm mình chưa thật sự hoàn hảo, nhưng được ủng hộ nhiều vì giá hợp túi tiền sinh viên. Nhờ vậy từ khi bắt đầu thực hiện ý tưởng này, tụi mình đã có thêm một khoản thu nhập kha khá”, Lân cho biết.

Nhóm Thùy, Lan, Quân, cùng là sinh viên Trường ĐH Tài chính - Marketing lại kiếm thêm thu nhập nhờ việc “mua đi bán lại” diều tại khu Đồng Diều (Q.8). “Diều đang vào mùa cao điểm, sức mua rất lớn. Tụi mình lấy với số lượng lớn để bán lại, có buổi mình bán được khoảng 40 - 50 con, lãi mỗi con khoảng 10.000 - 15.000 đồng là đỡ đi một gánh nặng chi phí trong tháng”, Quân cười khoe. Đây cũng là cách làm thêm trong mùa diều được nhiều sinh viên áp dụng.

Tại đồng diều ở chân cầu Kênh Tẻ (Q.7), nhiều nam sinh viên có cơ hội làm thêm với công việc “cứu hộ diều”. Khi thấy diều đứt cánh, rách, đột ngột rơi xuống… họ liền tìm đến để nếu chủ diều có yêu cầu thì vá, thay sườn cho diều.

Đồng diều vào hè

Du lịch, GO! - Theo Xuân Phương (báo Thanh Niên), internet

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Cà phê trên đường phiêu du

Trong những hành trình rong ruổi, được uống ly cà phê ở lưng chừng đèo khi hoàng hôn xuống, bên bờ suối khi bình minh lên... thì thật không còn gì thú vị bằng.

< "Tiệc" cà phê ở thảo nguyên xanh Yên Minh (Hà Giang).

1. So với thưởng trà thì cà phê xem ra không phức tạp lắm. Đồ nghề đi kèm cũng không đòi hỏi phải chén tống, chén quân, khay đĩa lích kích lại dễ vỡ. Trong khi trà đòi hỏi một không gian tĩnh, một địa điểm tĩnh thì cà phê có phần linh động hơn nhiều. Có lẽ vì thế, cà phê trở thành món ngon khó bỏ của nhiều khách lữ hành trên đường phiêu du.

Trong nhiều hành trình rong ruổi, việc dừng chân và ghé vào quán nhỏ dọc đường để uống ly cà phê cho tỉnh táo đã là cái thú. Mà được uống cà phê dọc đường, lưng chừng đèo khi hoàng hôn xuống, bên bờ suối khi bình minh lên... những nơi mà chả bao giờ có quán cà phê dịch vụ thì thật không còn gì thú vị bằng.

2. Những năm 2006, khi phong trào uống cà phê trên đường phiêu du bắt đầu được dân đi bụi bằng xe máy đưa vào lộ trình như một việc không thể thiếu, đồ nghề chuẩn bị cho món ngon xem ra khá đơn giản.

Cà phê tan có sẵn đường, sẵn sữa. Một cái xoong nhỏ, mà thời đó xoong khuấy bột cho trẻ em là thích hợp nhất. Vào hiệu thuốc mua vài chai cồn sát trùng. Chai nước lọc và một lon nước ngọt rất không liên quan đến món cà phê.

Dẫn đoàn sẽ là người chọn thời điểm và địa điểm hạ trại, thường khi xuất phát khoảng một giờ đồng hồ, các thành viên nhóm bắt đầu phiêu với nắng, gió, núi, đèo, mây, nước… thì sẽ dừng lại. Mỗi người mỗi việc. Lon nước ngọt cắt ra làm đôi, lấy đáy để đựng cồn nước. Ba viên đá kê lại thành bếp, xoong khuấy bột bắc lên, đổ nước vào, đun một loáng là sôi.

< Không có nồi thì dùng tạm lon coca nấu nước.

Cà phê tan pha ra, nóng hổi, thơm ngào ngạt. Có ly giấy thì mỗi người một ly trang nhã. Còn không thì chai nước suối cắt khéo là có 2 cái ly quá tiện rồi.

Giản tiện hơn, một lần dừng chân ở ngã ba Lử Thẩn, đường đi Bản Phố (Bắc Hà), Simacai, một sớm mùa đông mà nắng lên trong vắt, hơi lạnh của núi rừng vẫn ẩm ướt dưới bánh xe, cả bọn thèm một ly cà phê khó tả. Chỉ có cà phê, có nước lọc, không có xoong, cũng không có cồn khô.

Nào có hề gì, một xe quay ngược lại độ vài cây số tìm mua một lon nước ngọt, cồn không có thì đã có củi khô, vỏ lá giòn rụm bên vệ đường. Bạn đồng hành tỉ mẩn mài bay nắp lon nước ngọt, rồi bắc bếp lá, dùng lon coca làm siêu đun nước, đổ cà phê vào hòa tan. Độ 15 phút sau là mỗi đứa đã chia nhau ngụm cà phê nóng bỏng lưỡi, thỏa mãn, phiêu diêu.

< Pha cà phê bằng xoong.

3. Một chặng đường dài hơn 5 năm đã trôi qua, câu chuyện về những ấm cà phê trên đường phiêu du đã có nhiều biến chuyển, dù vẫn còn đó những con người đầy ắp đam mê xê dịch trong trái tim. Một chiếc siêu sáng loáng bé xinh đã thay thế chiếc xoong khuấy bột. Những nhóm đi cầu kỳ mang theo cả bếp gas du lịch, tiện dụng và rất chuyên nghiệp.

Thay vì uống cà phê hòa tan, dân đi bắt đầu mang theo phin, cà phê bột, đường, sữa, ly giấy... Và thế là không cần vào quán, tự chúng ta đã thành... chủ quán, đợi cà phê tí tách rơi ngay trên đỉnh đèo hay trên một bờ sông lộng gió.

Uống cà phê trên đường thiên lý giờ đã thật đậm chất “chơi” với dân du lịch, nhất là với dân đi xe đạp hay xe máy vì với ôtô thì quá thuận lợi trong việc vận chuyển công cụ, dụng cụ và nguyên liệu cho thú chơi tao nhã và thi vị này.

4. Một trong những chi tiết nên có của một buổi cà phê tao nhã trên đường thiên lý đó chính là âm nhạc. Chỉ bằng một chiếc loa du lịch chạy pin và một thiết bị nghe nhạc phù hợp, thanh âm của những bản tình ca rộn ràng hay réo rắt sẽ cùng bạn ghi dấu vào hành trình những khoảnh khắc khó quên.

Dọn dẹp kỹ lưỡng trước khi rời đi, để lại cho nơi ta đến chỉ là những dấu giày bám bụi và mang đi những kỷ niệm ngọt ngào, hẳn là một thứ văn hóa cà phê trên đường thiên lý hay ho.

Du lịch, GO! - Theo Băng Giang (Tuổi Trẻ), internet

Đánh lừa thị giác...

Bản tóm tắt này không có sẵn. Vui lòng nhấp vào đây để xem bài đăng.