Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Tộc người uống rượu... nhiều nhất nước!

Được hỗ trợ lúa, ngô giống, được cấp tiền làm nhà, nhưng bà con dân tộc Mảng (Nậm Nhùn, Lai Châu) đều đem đi đổi rượu. Họ uống rượu ngày này qua ngày khác, đàn ông, đàn bà đều say sưa.

< Túp lều của cặp vợ chồng nghiện rượu Sìn A Cớm và Lò Me Đao.

Xã Trung Chải mới được tách ra từ xã Nậm Ban chừng một tháng nay. Người ta ví von rằng, nếu Lai Châu là tỉnh nghèo nhất nước, Sìn Hồ là huyện nghèo nhất tỉnh thì chẳng có nơi nào nghèo khổ hơn Trung Chải. Từ ngày 1/4, Trung Chải thuộc huyện mới Nậm Nhùn. Chính quyền các cấp hy vọng, với chính sách đầu tư mới, Trung Chải sẽ bớt đi đói nghèo.

Trung Chải có 345 hộ, trong đó có 127 hộ người Mảng, 112 hộ người Mông. Mùa giáp hạt mỗi năm người dân đói 3-5 tháng. Bí thư Đảng ủy xã Trung Chải, bà Lý Thị Chướng, là người Mảng thành đạt nhất trong cộng đồng dân tộc mình dù như tự thừa nhận "chẳng học hành gì". Bà thật thà: “Gạo, tiền, tấm lợp, con giống, vật nuôi đều được hỗ trợ, nhưng dân cứ đói nghèo vì rượu chè, vì lười lao động”.

Trung Chải là xã cực kỳ khó khăn, thuộc huyện mới Nậm Nhùn, chưa có trụ sở làm việc, chưa có trạm y tế, đất sản xuất, nước sinh hoạt hiếm hoi. Với dân tộc Mảng, họ từng đứng bên bờ vực tuyệt chủng vì sinh ít hơn tử. Bây giờ, dù đã cố gắng rất nhiều, được sự hỗ trợ rất nhiều, nhưng cũng chỉ kéo được tỷ lệ sinh tử ngang bằng, không phát triển. Hôn nhân cận huyết, rượu chè, bệnh tật vẫn bủa vây họ trong vòng luẩn quẩn đói nghèo, lạc hậu.

Đại úy Trần Giang Nam, Bộ đội biên phòng đồn Pa Tần được tăng cường về làm Phó bí thư Đảng ủy xã Trung Chải, dẫn khách vào bản Nậm Nó. Bản có 31 hộ người Mảng, đa số đói nghèo, nhưng nếu nói về uống rượu, thật khó để tìm được vùng đất uống nhiều, uống lâu như Nậm Nó.

Tại nhà bà Lý Thị Bình, hai người đàn bà, bốn người đàn ông đang uống rượu. Bắt đầu từ tầm trưa, đến tận chiều tối cuộc rượu vẫn còn rất rôm rả. Trên bàn có ba quả trứng gà, một đĩa muối trắng. Người Mảng uống rượu không tốn mồi, không cần lý do, cứ có rượu là rủ nhau uống. Ví như cuộc rượu ở nhà bà Bình, mỗi thành viên trong mâm đều có hoàn cảnh đau lòng, vậy nhưng họ vẫn uống, vẫn cười đùa.

Bà Bình thì chồng đi tù, nhà còn ba mẹ con, mỗi năm thiếu ăn từ lúc thu hoạch được vài ngày cho đến lúc nhận được
gạo cứu đói. Hoàn cảnh người em trai bà, Lý A Vinh, thì còn thê thảm hơn. Vợ và ba đứa con lần lượt chết vì bệnh tật, không nhà cửa, không ruộng nương, thân làm người đàn ông sức dài vai rộng, vậy mà Vinh phải tá túc ở nhà chị gái. Chẳng thấy cùng cực, Lý A Vinh vẫn uống rượu, kể về gia cảnh rất vui vẻ.

< Người dân uống rượu cả ngày.

Bà Tạo Me Ván, chồng chết sớm, hai con trai, một đứa thì bị nước lũ cuốn trôi, một đứa bị sập hầm chết trong lúc làm vàng ở ngoài sông Nậm Na. Bà Ván không nhớ tuổi mình, chỉ biết là già rồi, không thể đi nương được nữa. Nhưng bà uống rượu rất khỏe, ngày ngày cứ thấy nhà nào trong bản uống rượu là bà lân la đến ngồi cùng. Uống say thì về túp lều cỏ giữa bản nằm ngủ, tỉnh lại đi tìm rượu uống tiếp. Cũng may ở Nậm Nó dân bản uống nhiều và hào phóng nên bi đát như bà Ván chẳng lúc nào thiếu bữa.

Trông mâm rượu, vui nhất có lẽ là hai người đàn ông làm nghề đi mua ngô giống, thóc giống của dân bản. Biết người Mảng ở Nậm Nó được trợ cấp nhiều ngô, nhiều thóc để sản xuất, người ở địa phương khác đến gạ gẫm họ bán rẻ. Khi thì tiền mặt, khi thì đổi rượu, cứ mỗi đợt phát thóc giống, ngô giống thì dân bản Nậm Nó lại say sưa suốt ngày.

Chứng kiến cảnh ấy, đại úy Nam phải yêu cầu mấy tay mua giống của bà con về nhà trưởng bản Lý A Tảo làm việc. Sau khi bàn bạc, cả anh Nam lẫn trưởng bản Tảo yêu cầu gọi những người bán giống đến trả tiền cho cánh lái buôn và nhận lại giống để sản xuất. Nhưng chẳng gọi được ai, vì bán giống vừa xong thì chủ nhà đã đi mua rượu về liên hoan, uống cho say bí tỉ, không người nào dậy nổi.

Cán bộ đành ngồi chờ, mãi đến tối thì Lò A Đòi, một trong 3 gia đình trong bản bán ngô, thóc giống, mới tỉnh rượu. Rất thản nhiên, Đòi bảo do thèm rượu quá nên bán, mỗi bao giống 30 nghìn đồng. Tiền bạc bán giống cũng đã mua rượu uống rồi, lấy đâu ra mà trả lại cho lái buôn được nữa. “Khổ lắm. Chính sách nhà nước cố gắng hỗ trợ bà con thoát nghèo, nhưng có hỗ trợ đến mấy cũng bó tay nếu nhận thức người dân không được cải thiện”, đại úy Nam phàn nàn.

Ở bản Nậm Nó có rất nhiều căn nhà của các gia đình không thể nào gọi là nhà, rách nát và xiêu vẹo. Đại úy Nam bảo, chủ nhân của những căn nhà rách nát ấy từng nằm trong danh sách được hỗ trợ để xây nhà theo chương trình hỗ trợ hộ nghèo về nhà ở 167 của Chính phủ. Họ không có nhà là bởi cứ hỗ trợ được thứ gì thì đem đi đổi rượu hết.

< Cứ có tiền là người dân đi mua rượu.

Nằm giữa bản Nậm Nó là túp lều của đôi vợ chồng Sìn A Cớm và Lò Me Đao. Sở dĩ gọi là lều vì nơi trú ngụ của gia đình Cớm được căng bằng bạt xanh, trong nhà không hề có nổi một vật dụng gì có thể đáng giá lên đến tiền trăm. Ngoài chiếc kiềng bếp và chỗ gia đình nằm ngủ ra, nhà cửa cứ trống huơ trống hoác như chòi canh rẫy.

Vợ chồng Cớm đều khỏe mạnh, mới có một đứa con nhỏ nhưng họ lại được xếp vào hạng nghèo nhất xã. Cả đại úy Nam lẫn Bí thư Đảng ủy xã Lý Thị Chướng đều kết luận: Tất cả từ rượu mà ra.

Cả Cớm lẫn Đao đều nói tiếng Kinh bập bẹ, không biết tuổi, không nhớ được nhà mình làm bao nhiêu nương rẫy. Chỉ có chuyện uống rượu thì hai vợ chồng đều thuộc hàng cao thủ. Họ có thể uống rượu suốt ngày, thậm chí là ngày này sang ngày khác. Cứ có tiền là vợ chồng mua rượu về uống, uống say thì ôm nhau ngủ, không lên nương, không đi làm thuê làm mướn gì.

Năm ngoái, khi được hỗ trợ tấm tôn để làm nhà 167, vợ chồng Cớm vội vàng phân công nhau vác tấm tôn đi đổi rượu. Không mời ai cả, họ tự đổi, tự mua rượu về, chỉ có hai vợ chồng uống với nhau. Thực ra gia đình Cớm từng có nhà, dù căn nhà ấy không khá hơn túp lều hiện tại là bao.

Chỉ cách đây mấy hôm, có một dự án về xây lớp học, không có đất xây trường nên họ đặt vấn đề “giải tỏa” nhà Cớm. “Giá đền bù” là một triệu đồng. Nếu vợ chồng đồng ý thì dời túp lều đi chỗ khác vào nhận tiền đền bù luôn. Phấn khởi quá, căng xong túp lều mới, với một triệu đồng có được, Cớm và Đao chia nhau mỗi người 5 trăm nghìn đồng đi mua rượu uống. Chỉ mới mấy ngày mà họ uống gần hết chừng ấy tiền mua rượu.

Du lịch, GO! - Theo Nông nghiệp Việt Nam, ảnh internet

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Cảnh báo 8 "trọng điểm" phải cẩn trọng...

Trang Business Insider đưa ra danh sách tám điểm đến phái nữ cần đặc biệt cẩn trọng trong bối cảnh có nhiều vụ tấn công tình dục nhằm vào chị em phụ nữ khi đi du lịch.

Từ vụ một nữ du khách người Thụy Sĩ bị hiếp dâm tập thể ở Ấn Độ, cho tới vụ một nữ sinh viên Mỹ bị hãm hiếp ở Rio de Janeiro... các vụ tấn công tình dục đã gây không ít lo ngại cho mọi người, nhất là các du khách nữ. Thế nhưng, điều này không có nghĩa phụ nữ thì không thể đi du lịch nước ngoài, và cũng không có nghĩa những quốc gia nói trên không còn chốn nào an toàn cho du khách. Vì thế, với chị em, khi đi du lịch tới những khu vực này cần đặc biệt cẩn trọng. Tốt nhất nên trang bị cho mình những hiểu biết cần thiết về văn hóa nơi mình đến.

Danh sách dựa trên báo cáo của Tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch), Bộ Ngoại giao Mỹ và báo cáo về tình hình tội phạm trên các phương tiện truyền thông.

Ấn Độ

Từ khu đền Taj Mahal cho tới những tour du thuyền trên sông, ngành công nghiệp du lịch Ấn Độ hằng năm thu về khoảng 17,7 tỉ đôla. Tuy nhiên, những vụ hãm hiếp liên tiếp xảy ra với một nữ du khách Thụy Sĩ, một nữ sinh viên ở New Delhi, rồi đến việc một nữ du khách người Anh phải nhảy lầu vì sợ bị cưỡng hiếp… đã khiến lượng khách du lịch đến Ấn Độ giảm hơn 35% kể từ tháng 12-2012.

Tổ chức Theo dõi nhân quyền đã gửi báo cáo về tình trạng bạo lực với phụ nữ đang gia tăng, trong khi “chính phủ vẫn chưa điều tra và xét xử đầy đủ các vụ lạm dụng tình dục mà cảnh sát đã bắt giữ".

Brazil

Rio de Janeiro nằm trong danh sách những điểm đến hấp dẫn du khách nhất bán cầu Nam, tuy nhiên chị em phụ nữ cần phải thận trọng sau khi một nữ du khách người Mỹ bị hãm hiếp trong xe buýt, còn bạn trai của cô bị trói và đánh dã man. Ba nghi phạm đã bị bắt, tuy nhiên Brazil vẫn nổi tiếng là nơi có lối văn hóa hành xử thô bạo và những vụ bạo hành với phụ nữ. Quốc gia này sẽ là nơi đăng cai World Cup 2014 và Olympics 2016.

Thổ Nhĩ Kỳ

Du khách đến Thổ Nhĩ Kỳ thường tập trung về những khu di tích lịch sử ở Istanbul, cũng như những khu nghỉ dưỡng ven biển tuyệt đẹp.

Tuy nhiên, tình trạng bạo lực nhằm vào phái nữ đang là vấn nạn lớn ở quốc gia này. Bộ Ngoại giao Mỹ đã gửi báo cáo về việc đại sứ quán và lãnh sự quán nước này nhận được rất nhiều báo cáo liên quan tới những vụ tội phạm nhằm vào phụ nữ, đặc biệt những vụ liên quan tới thuốc kích dục.

Theo Tổ chức Theo dõi nhân quyền, cảnh sát và tòa án Thổ Nhĩ Kỳ không có những biện pháp hữu hiệu để hỗ trợ những trường hợp gửi yêu cầu được bảo vệ trước những kẻ tấn công.
Hồi tháng hai vừa qua, một nữ du khách người Mỹ đã bị sát hại khi đi du lịch một mình.

Ai Cập

Ngành du lịch của Ai Cập đem về tới 20% lượng ngoại hối, tuy nhiên số lượng du khách đến quốc gia này đang sụt giảm nghiêm trọng.

Theo Thời báo New York, nguyên nhân của tình trạng này là do tỉ lệ tội phạm gia tăng sau cuộc cách mạng ngày 25-1-2011. Đặc biệt là sự gia tăng những vụ quấy rối và tấn công tình dục có hệ thống đối với những phụ nữ và những cô gái đi một mình trên phố.

Tháng 6 năm ngoái, đã có ít nhất sáu phụ nữ Ai Cập và một người nước ngoài bị hãm hiếp ngay tại quảng trường Tahrir ở Cairo. Gần đây, một nữ phóng viên tại Cairo đã kể lại việc cô bị một kẻ côn đồ lột quần áo và suýt bị hãm hiếp.

Colombia

Ngành công nghiệp du lịch của Colombia đã tăng trưởng đáng kể trong thời gian qua, sau khi du khách buộc phải bỏ qua quốc gia này bởi lý do nội chiến.

Theo tổ chức Theo dõi nhân quyền, tình trạng bạo lực nhằm vào phụ nữ và các bé gái vẫn còn rất phổ biến ở Colombia, trong khi đó chính quyền vẫn chưa có biện pháp hữu hiệu để thực thi pháp luật cũng như bảo vệ nữ giới ở nước này.
Điều đáng nói thủ phạm của những vụ tấn công tình dục rất ít khi bị đưa ra xét xử ở Colombia.

Guatemala

Guatemala là quốc gia nổi tiếng với những thành phố đẹp như tranh vẽ Antigua hay Panachajel. 15% nhân lực của Guatemala làm việc trong ngành du lịch hoặc những ngành có liên quan.

Tuy nhiên, cơ quan hành pháp của nước này đang gặp vấn đề lớn trong việc trấn áp các băng nhóm tội phạm, nhất là loại tội phạm liên quan tới ma túy. Kéo theo đó là tội phạm nhằm vào phụ nữ.

Những vụ hiếp dâm và tấn công tình dục đã tăng 34% trong thời gian 2008-2011. Theo Tổ chức Theo dõi nhân quyền, cứ 10 vụ mới có 1 vụ thủ phạm bị đưa ra xét xử.

Mexico

Mỗi năm có hàng triệu người Mỹ đi du lịch đến các khu nghỉ dưỡng và các thành phố lớn của Mexico. Theo Bộ Ngoại giao Mỹ, Chính phủ Mexico đã có nhiều nỗ lực trong việc bảo vệ các công dân của Mỹ đến nước này.

Tuy nhiên, hồi tháng 2 vừa qua, sáu nữ du khách Tây Ban Nha đã bị hãm hiếp ở trong khu nhà nghỉ tại bãi biển Aculpulco. Theo Tổ chức Theo dõi nhân quyền, hệ thống pháp luật của Mexico thường không bảo vệ hiệu quả nạn nhân của những vụ bạo lực, nhất là những vụ liên quan tới phụ nữ và các bé gái. Nguyên nhân của tình trạng này là do đào tạo không cơ bản và nạn tham nhũng.

Trong luật pháp nước này, có những điều luật về các loại tội phạm tình dục liên quan đến “phẩm cách” của nạn nhân. Những phụ nữ dám tố cáo về việc bị tấn công tình dục thường không được các cơ quan chức năng tôn trọng và bị nghi ngờ.

Kenya

Kenya đặc biệt nổi tiếng bởi hệ động vật hoang dã và những chuyến tham quan trong các khu bảo tồn. Thế nhưng, những du khách nữ có dự định đi xa ra ngoài khu vực du lịch cần phải cẩn thận, đặc biệt ở khu vực đảo Lamu, nơi Bộ Ngoại giao Mỹ đã đưa ra cảnh báo với các công dân của mình về nguy cơ xảy ra các vụ tấn công tình dục và bắt cóc gần đây.

Quỹ phát triển phụ nữ của Liên Hiệp Quốc mới đây cũng đưa ra báo cáo về việc “phụ nữ thuộc mọi độ tuổi, trình độ giáo dục, tầng lớp xã hội, ở nông thôn và thành thị đều có thể trở thành nạn nhân bạo lực ở Kenya”.

Tất nhiên, không chỉ có những quốc gia nói trên mới là nơi nguy hiểm có thể xảy ra với phái nữ. Nhiều nơi khác đang trong tình trạng hỗn loạn hay những khu vực có chiến tranh đều là những nơi không an toàn cho du khách.

Dù là phụ nữ hay nam giới: mọi người đều cần phải cẩn trọng khi đi du lịch nước ngoài. Nếu có thể, hãy đi theo nhóm, bảo đảm luôn có người biết được lộ trình của bạn. Hãy tin vào bản năng của mình khi bạn cảm thấy nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Du lịch, GO! - Theo Hoàng Hà Mai (báo Tuổi Trẻ), internet

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Di tích núi Bài Thơ biến thành nơi... nuôi dê!

Di tích núi Bài Thơ là một ngọn núi đá vôi cao 106m nằm ở trung tâm thành phố Hạ Long, kề ngay bên vịnh Hạ Long, nhìn xa trông như một toà lâu đài khổng lồ với ba ngọn tháp nhấp nhô trên những bức tường thành kiên cố. Đó là núi Bài Thơ.

< Núi Bài Thơ.

Nằm ở trung tâm thành phố Hạ Long, núi Bài Thơ là một di tích có giá trị văn hoá lịch sử quan trọng. Trước kia núi có tên gọi là núi Truyền Đăng. Đến tháng 2 năm 1468, nhân một dịp đi kinh lý vùng Đông Bắc, cảm hứng trước cảnh đẹp thần tiên của Vịnh Hạ Long vua Lê Thánh Tông đã làm một bài thơ và cho khắc vào vách núi phía Nam. Từ đó núi có tên là núi Đề Thơ, sau được gọi là núi Bài Thơ.

< Đường lên núi Bài Thơ xuống cấp khá nhiều.

Năm 1729, nhân dịp duyệt thủy quân trên Biển Đông, chúa Trịnh Cương đã là một bài thơ họa lại bài thơ của vua Lê Thánh Tông và cho khắc ngay gần đấy.

< Dây leo và cây bụi chằng chịt mọc gần hết lối đi.

Leo núi Bài Thơ là một thú vui hấp dẫn. Đứng trên đỉnh núi Bài Thơ, du khách không khỏi ngỡ ngàng trước quanh cảnh kỳ vĩ của vịnh Hạ Long, xa xa là biển nước xanh mênh mông, đảo đá nhấp nhô điểm xuyến những con thuyền, con tàu nhỏ xíu.

< Lối đi bị nhà và phế liệu chắn ngang, cây bị chặt chết khô chắn đường khiến cho việc đi lên rất khó khăn.

Nhìn lên cao là trời mây lồng lộng, xung quanh là cỏ cây hoa lá với tiếng chim hót ríu rít thật thanh bình. Núi Bài Thơ – một di tích danh thắng nổi tiếng của Hạ Long.

Với chiều cao, lại nằm ở trung tâm thành phố, sát mép biển trực tiếp nhìn ra Vịnh Hạ Long, núi Bài Thơ là một tượng đài tự nhiên hùng vĩ cho phép thỏa mãn tất cả các nhu cầu về thẩm mỹ đối với tổng thể cảnh quan Vịnh Hạ Long.

< ... và di tích núi Bài Thơ bây giờ rở thành chốn... chăn dê!

< Rêu phong, ẩm thấp...

Những bài thơ bất hủ ở chân núi phía Nam, sự tích Truyền Đăng Sơn, đền thờ Trần Quốc Nghiễn, vị trí treo cờ Đảng, nơi đặt còi báo động, các hang sơ tán thời chiến... tạo thành một cụm di tích với những yếu tố lịch sử gắn liền với tên gọi núi Bài Thơ có thể khai thác phục vụ phát triển du lịch.

< Với nhiều rác rưởi...

Chợ Hạ Long I, chùa Long Tiên, các khu phố thương mại, ẩm thực ở khu vực trung tâm thành phố là những điều kiện hỗ trợ có hiệu quả cho việc thu hút du khách đến với các hoạt động tham quan núi Bài Thơ.
< Bia đá trên đỉnh núi bị gạch xóa chi chít đến nỗi không đọc được các dòng chữ ghi lại chứng tích lịch sử đề ở trên.

< Bảng đá di tích này cũng không tránh khỏi sự 'tàn sát' của người kém ý thức.

Vậy nhưng do không được ứng xử đúng văn hóa nên khu di tích từng được vua Lê Thánh Tông đề thơ đang bị xuống cấp nghiêm trọng, trở thành nơi... chăn thả dê.

Cạnh đây là môt số hình ảnh phóng viên Dân Việt ghi nhận.

< Tường bị gạch xóa, vẽ bậy linh tinh.

< Trông sơ không khác gì một chốn nhà hoang.
Ở TP HCM: nằm mơ cũng không có được một thắng cảnh biển núi của thiên nhiên đẹp tuyệt vời như thế này. Vậy mà tại đây, có lẽ do thừa mứa cảnh đẹp nên người ta không cần phải quan tâm?
Tiếc cho một di tích...

Du lịch, GO! - Theo Dân Việt, Lao Động.

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Du lịch hủy diệt cảnh quan

Nhiều thắng cảnh bị xóa sổ trên bản đồ du lịch nước nhà, trong khi không ít thắng cảnh khác đang có nguy cơ biến mất bởi sự can thiệp thô bạo của con người.

Những dòng thác chết

Mũi Né, một doi đất ăn ra biển ở TP.Phan Thiết (Bình Thuận), nổi tiếng từ năm 1995 khi nhiều du khách TP.HCM đổ xô ra ngắm nhật thực. Đến nay, Mũi Né trở thành điểm đến ưa chuộng của du khách cả trong và ngoài nước. Chưa có nơi nào ở VN, du lịch phát triển nhanh như Mũi Né. Một dải resort mọc lên dọc bãi cát, che luôn tầm nhìn ra biển. Doi đất hoang sơ của 20 năm trước giờ không thể nhận ra.

Ảnh trên: Nhũ đá ở Suối Hồng (Mũi Né) ngày nay đã nát vụn, đầy rác.

Ông Nguyễn Văn Mỹ, Giám đốc Công ty dã ngoại Lửa Việt, nhớ lại ngày đầu ra Mũi Né khách phải đi bằng xe 2 cầu từ Phan Thiết vào, chạy dọc bãi biển hoang sơ chứ không có đường nhựa như bây giờ. Còn nay, rừng dừa tuyệt đẹp nghiêng mình soi bóng bên bờ cát đã bị chặt bỏ để các dự án nghỉ dưỡng chen chúc mọc lên.

< Muốn nhìn biển tại khu Hàm Tiến (Mũi Né), hay vào resort!

Cùng làn sóng đầu tư ồ ạt, việc khai thác du lịch triệt để cũng góp phần làm nhiều điểm tham quan ở Mũi Né biến mất. Trong đó, đáng tiếc nhất là Suối Hồng, một phong cảnh thiên nhiên có từ nhiều đời trước do dòng suối chạy qua trảng cát màu hồng, tạo thành những mô cát nhấp nhô như núi. Du khách ví Suối Hồng đẹp như một vịnh Hạ Long thu nhỏ, nhưng rực rỡ sắc màu.

Nhưng rồi du khách đến đây cứ vô tư trèo qua Suối Hồng chụp ảnh, những “ngọn núi” theo đó từng ngày đổ sụp. Cộng với dòng suối cạn kiệt, không có nước chảy qua kể cả mùa mưa, nên Suối Hồng biến mất vĩnh viễn. Theo ông Nguyễn Văn Mỹ, Suối Hồng chết chủ yếu do quanh nó nhiều khu nhà nghỉ, resort mọc lên chặn dòng nước ngầm trong đồi cát, khiến suối không còn nguồn nước…

< Thác Gougah sắp ngập trong hồ thủy điện.

Sự biến mất của thác Gougah (xã Phú Hội, Đức Trọng, Lâm Đồng) - một thắng cảnh cấp quốc gia - cũng khiến nhiều người nuối tiếc khôn nguôi. Từ độ cao gần 20 m, thác ầm ào tung bọt trắng xóa vang động cả núi rừng. Thế nhưng, những hình ảnh đó chỉ có ở khoảng 5 năm trước... Cũng ở huyện Đức Trọng, một danh thắng cấp quốc gia khác là thác Liên Khương (ngã ba Liên Khương, Đức Trọng), hay còn gọi là “thác đàn trời” bởi gắn với truyền thuyết huyền bí, cũng đang rất thê thảm khi cảnh quan, môi trường bị phá hủy.

Chung cảnh ngộ, thác Pongour (xã Tân Hội, Đức Trọng), được mệnh danh là “Nam thiên đệ nhất thác”, nổi tiếng bởi vẻ đẹp mơ màng và hùng vĩ nhất Nam Tây nguyên, đang sống thoi thóp. Đơn vị chủ quản thác này phải đầu tư tiền tỉ xây đập tích nước để cứu thác trong mùa khô, nhưng cũng chỉ dám cho thác chảy ban ngày, còn ban đêm… “thác chết”*.

< Thác Liên Khương (Liên Khàng) ngày xưa, trước khi có thủy điện.

Theo một lãnh đạo Sở VH-TT-DL Lâm Đồng, hai thắng cảnh thác Gougah và thác Liên Khương đã được địa phương đề nghị Bộ VH-TT-DL xem xét rút bằng công nhận thắng cảnh quốc gia, nhưng hiện Bộ chưa xem xét. Nguyên nhân khiến hàng loạt thác đẹp ở Lâm Đồng biến mất, ngoài tình trạng phá rừng bừa bãi, thủy điện ngăn đập tích nước làm cho mùa khô nước kiệt thì việc đầu tư không hợp lý cũng khiến cho những dòng thác chết đi.

Thác được cải tạo liên tục và xây dựng nhiều công trình phục vụ du lịch xung quanh. Dĩ nhiên, để xây dựng công trình, cây cối sẽ bị chặt phá khiến thác mất đi cảnh quan hoang sơ ban đầu và dòng chảy bị biến đổi. Ví dụ, thác Dambri ở Bảo Lộc, Lâm Đồng, người ta xây dựng thang máy khổng lồ bên cạnh để khách lên xuống, ngoài ra còn có nhà hàng ở dưới thác nước…

< ... và thác Liên Khương ngày nay!

Đốn cây để hái quả!

Lịch sử du lịch VN chứng kiến nhiều sự kiện thắng cảnh sụp đổ hoặc mất tích gây chấn động. Vào tháng 8.2006, hòn Phụ Tử, biểu tượng của vùng đất Hà Tiên (Kiên Giang), đổ sập. UBND tỉnh Kiên Giang lúc bấy giờ có đề xuất việc khôi phục lại hình ảnh đầy ắp tính nhân văn đã gắn liền với đời sống này, nhưng mọi chuyện dần rơi vào quên lãng. Ở miền Tây, chợ nổi Ngã Bảy không còn. Vậy nên mới có chuyện nhiều du khách nghe tiếng chợ nổi Ngã Bảy, đòi công ty du lịch đưa đến nhưng các công ty đều phải từ chối. Chợ nổi Cái Răng cũng đang nằm trong vòng xoáy thương mại và mất dần nét đẹp văn hóa sông nước thuở nào. Trước đó, tượng đá nàng Tô Thị ở tỉnh Lạng Sơn cũng đột nhiên biến mất, sau đó được xây dựng lại nhưng cũng chỉ đủ để khiến du khách tiếc nuối. Du khách ngày nay ngang qua Lạng Sơn chỉ có thể hình dung về tượng đá qua trí tưởng tượng của hướng dẫn viên.

< Dòng suối Mường Hoa oằn mình “cõng” 2 nhà máy thủy điện (Sử Pán 2 và Nậm Toóng nằm hai bên bờ thuộc địa phận bản Dền và bản La Ve).

Ông Phan Đình Huê, Giám đốc Công ty du lịch Vòng Tròn Việt, vừa có chuyến khảo sát cùng đoàn khách nước ngoài ở các tỉnh phía bắc về, cảnh báo nếu không có những động thái tích cực, thiên đường du lịch Sapa sẽ nhanh chóng đi vào vết xe đổ của Đà Lạt. Cảnh quan thiên nhiên ở đây đang nhanh chóng mất vẻ nguyên sơ. Một  số đập thủy điện đang xây dựng gần Sapa biến những cung đường đẹp như tranh trở nên bụi bặm và bị cày nát bởi xe tải chở đất đá. Những dòng suối không bao lâu nữa chắc chắn sẽ biến mất. “Người ta đang khai thác Sapa giống như hái trái chín trên cành nhưng phải chặt cả cây”, ông Huê than thở.

< Đem cả hòa nhạc vào tổ chức trong hang Đầu Gỗ (vịnh Hạ Long).

Ở vịnh Hạ Long, động Thiên Cung và hang Đầu Gỗ là hai điểm đến nổi tiếng đang được trang trí đèn màu ở bên trong. Ông Suzuki, 62 tuổi, quốc tịch Nhật Bản, cùng vợ sau khi trầm trồ trước vẻ đẹp mà các vách đá, thạch nhũ tạo thành trong động Thiên Cung và hang Đầu Gỗ, đã thoáng vẻ trầm ngâm: “Việc trang trí đèn màu nên được bố trí và sắp xếp lại hợp lý hơn để có thể tôn thêm điểm nhấn đặc sắc của hang động.
Có những hình khối mà một cách ngẫu nhiên quần thể nhũ đá trong hang tạo ra, nhưng đèn lại không tập trung vào vị trí đó. Du khách sẽ chỉ được nhìn và hình dung ra hình khối khi hướng dẫn viên giới thiệu. Như vậy sẽ tạo cảm giác thụ động cho du khách trong việc khám phá. Ở Nhật Bản có rất nhiều hang động đẹp và hầu hết là chúng tôi cũng không trang trí đèn. Vì chúng tôi muốn tôn trọng tuyệt đối vẻ đẹp thiên tạo”.

Cũng theo ông Suzuki, việc trang trí đèn chiếu sáng, xây đường vào hang ít nhiều sẽ tác động đến cảnh quan thiên tạo của hang động. “Chưa cần nói đến việc có đẹp hay không, mà hãy nói đến vấn đề bảo tồn hang động. Nếu có nhiều ánh đèn và hoạt động xây dựng vào hang động, dù nhỏ thôi, cũng sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến sự phát triển của môi trường bên trong hang”.

Báo Thanh Niên, trong một bài viết hồi năm 2012 nêu khuyến cáo của các chuyên gia về việc cho Phong Nha - Kẻ Bàng một “kỳ nghỉ phép”. Bởi việc khai thác du lịch đang khiến di sản thế giới Phong Nha - Kẻ Bàng xuống cấp thấy rõ. Quá trình "nghỉ phép" sẽ giúp hang động tái tạo thạch nhũ hình thành cả ngàn năm. Thực tế cho thấy, việc sử dụng hệ thống đèn chiếu sáng đã và đang làm cho nhiều khối nhũ không còn tươi mới, xuất hiện hiện tượng khô trên các khối thạch nhũ trong động. Vì thế, theo các nhà khoa học, không nên sử dụng đèn chiếu sáng vì sẽ làm kích thích sự phát triển của rêu...

Nhiều điểm đến đẹp ở Việt Nam đã bị hủy hoại bởi tình trạng bê tông hóa khiến những người làm du lịch lâu năm cũng không thể nào nhận ra vẻ đẹp hoang sơ của nhiều điểm tham quan nổi tiếng.

< Phú Quốc đang bị băm nát bởi các công trình bê tông.

Băm nát Phú Quốc

Bãi biển Dinh Cậu nổi tiếng với bãi cát vàng ánh, đẹp tinh khiết, chạy dài theo bãi biển trong lành, mát mẻ. Nhưng đó là chuyện của 10 năm trước. Vài năm trở lại đây, tuyến đường Trần Hưng Đạo mọc lên dày đặc những dãy khách sạn và một số công trình cao trên 10 tầng. Du khách đứng ngay trên đất đảo nhưng chẳng thể thấy được biển ở nơi nào.

Ngoài ra, không chỉ những khu du lịch, khách sạn lớn mà một số nhà hàng, quán ăn cũng lấn biển. Nhiều quán ăn nhỏ hơn và công trình dân dụng của các hộ dân cũng thi nhau lấn ra. Tình trạng tự phát trong xây dựng này đã sản sinh những bãi bê tông kệch cỡm, quái đản... “giết chết” biển Phú Quốc. Trong đó, cảnh quan của bãi biển dài gần 5 km từ Trạm khí tượng thủy văn ở thị trấn Dương Đông đến Cửa Lấp (xã Dương Tơ) cũng bị phá nát. Trước mặt biển, khu resort, khách sạn nào cũng có những bờ kè đá cao gần 2 m, dài từ vài chục đến vài trăm, thậm chí hàng nghìn mét, uốn lượn, trồi sụt chẳng giống ai.

Từ khách sạn Sài Gòn - Phú Quốc đổ xuống khu du lịch Thái Bình Dương, Eden đều dựng lên công trình bê tông án ngữ hết cảnh quan bờ biển, ngăn chặn những con suối chảy quanh các khu du lịch này. Quy hoạch xây dựng ở đây chẳng theo một hình mẫu nào, mạnh ai nấy làm. Có khu nhà nghỉ nằm xen kẽ với những… khu mộ, nhiều nhà nghỉ kéo dài tới sát biển. Kiến trúc bị sao chép một cách tùy tiện, không phù hợp với cảnh quan, gây rối mắt, kệch cỡm...

Phú Quốc hiện có 13 bãi biển lớn, nhưng theo quy hoạch 1/2.000 và 1/500 thì có rất ít đường công cộng để người dân địa phương và du khách xuống biển. Chạy dọc theo khu vực Bãi Trường, các dự án đang xây dựng hiện nay cũng quy hoạch đường công cộng đi xuống biển. Thậm chí, nhiều dự án treo bảng “cấm vào”, triệt mất đường ra biển của người dân.

“Khi còn kiêm chức Chủ tịch UBND huyện và Trưởng ban Quản lý đầu tư - phát triển đảo Phú Quốc, tôi đã đề nghị Hội đồng kiến trúc tỉnh nên quy hoạch không gian bãi biển cho thật thoáng, theo lối răng lược để đảm bảo luồng gió thông thoáng từ biển vào. Theo quy định của UBND tỉnh, từ mép nước biển trở lên 50 m là bãi công cộng để người dân địa phương và du khách có thể xuống tham quan, khám phá biển, thế nhưng lại không quy hoạch những đường xương cá đi xuống. Nếu cứ theo quy hoạch như hiện nay thì sau năm 2030 dự kiến sẽ đón khoảng 12 triệu lượt khách, Phú Quốc sẽ chẳng có bãi biển cho khách vui chơi”. Ông Văn Hà Phong, Bí thư Huyện ủy Phú Quốc cho biết.

Bê tông hóa khốc liệt

Nhiều bãi biển khác ở trong nước cũng chịu chung số phận với Phú Quốc, chẳng hạn như Mũi Né. Theo ông Trần Anh Tuấn, Giám đốc Sở Xây dựng tỉnh Bình Thuận, trước đây quy định của UBND tỉnh Bình Thuận áp dụng cho các resort được xây dựng không quá 30% diện tích đất. Nay thì quy định này được siết lại còn 25%. Tức là diện tích xây dựng trong resort sẽ ít đi, tăng diện tích trồng cây xanh và không gian trống. Riêng con đường Nguyễn Đình Chiểu (TP.Phan Thiết, nơi có nhiều resort nhất) thì chỉ giới xây dựng tính từ tim đường là 15 m. Ở phía bờ biển, tính từ ranh giới được cấp đất phải lùi vào trong 50 m mới được xây dựng. Về chiều cao, chỉ được xây một trệt, một lầu, cao không quá 10,5 m.

Thế nhưng, trong thực tế, các quy định này không được các chủ đầu tư tuân thủ. Nhiều resort xây dựng hồ tắm hoặc các công trình bê tông kiên cố sát ven biển, có nơi chỉ cách mép nước biển 5 m. Về độ cao, rất nhiều chủ resort cũng không chấp hành. Một số resort xây dựng cao hơn 20 m, cao hơn cả ngọn dừa ngoài 40 tuổi. Một đặc điểm khác ở Mũi Né là nhiều resort “tí hon”, có những resort rộng chưa đầy 2.000 m2. Do thiếu đất, nhưng lại muốn có nhiều phòng, nên các chủ đầu tư đã triệt hạ bớt cây dừa, vốn có từ mấy chục năm trước của người dân bản địa, để xây thêm phòng. Thậm chí, có những resort hiện nay diện tích bê tông chiếm đến 70%.

Phó chủ tịch Hiệp hội Du lịch Bình Thuận Trần Văn Bình nhận định tình hình bê tông hóa Mũi Né đúng là đang diễn ra khốc liệt. Nhưng tốc độ ấy không thể đổ thừa cho các resort. Các resort càng có thương hiệu thì càng tuân thủ chặt chẽ các quy định về xây dựng cũng như môi trường. Góp phần bê tông hóa và kinh doanh theo kiểu bát nháo hiện nay là các nhà trọ nhỏ nằm xen kẽ với các resort.

Tình trạng tương tự cũng đang xảy ra ở TP.Đà Lạt, nơi được thiên nhiên ưu ái ban tặng cho một rừng thông mênh mông cùng với hồ nước trong xanh, khu du lịch (KDL) Thung lũng Tình yêu. Thế nhưng, những năm trở lại đây, nét tự nhiên của thắng cảnh quốc gia này đã không còn nguyên vẹn bởi cách làm du lịch không bền vững. Đồi thông phía trước đã mọc lên nhiều công trình nhân tạo khiến khu vực này trông thô cứng do những mảng xi măng và đá.

Ông Phan Khắc Cử, Phó giám đốc Công ty CP du lịch Thung lũng Tình yêu, lý giải: “Do hằng năm, KDL đón lượng khách rất đông, hơn nữa đặc thù Đà Lạt trời mưa nhiều, khách giẫm đạp nát hết cỏ và tạo ra những vũng sình lầy nên chúng tôi đầu tư những con đường cho khách đi. Bên cạnh đó là đầu tư bãi giữ xe và công trình để tạo ra những sản phẩm du lịch phục vụ du khách. Sắp đến, chúng tôi sẽ tháo dỡ một số công trình”.

Bên cạnh Thung lũng Tình yêu, KDL Đồi Mộng Mơ cũng bị bê tông hóa. Ngoài ra, tại thác Cam Ly, Sân khấu nhạc nước Cam Ly (Đà Lạt) có khán đài hơn 2.000 chỗ ngồi, cùng nhà hàng 300 thực khách với tổng vốn đầu tư hàng chục tỉ đồng đã được Công ty công nghệ giải trí Tết đưa vào sử dụng từ đầu tháng 2.2010. Sân khấu này đã khiến phần lớn thắng cảnh thác Cam Ly bị bê tông hóa, xấu trầm trọng. Hoạt động chưa được bao lâu thì sân khấu này “chết yểu” để lại đống bê tông, sắt thép. Bây giờ thì KDL Cam Ly phải “è cổ” ra để xử lý, trồng cây, trồng hoa để che phủ.

* Bài viết vẫn chưa đề cập tới rất nhiều những dòng thác chết khác dẫu rằng khi xưa, đây là những thác rất đẹp. Ví dụ như thác thác Sao Va, thác Da M'rông... và những thác đang giẫy chết như thác Liêng Nung, thác Bảo Đại, thác Dray Sap...v.v.
Bạn có thể tìm trong Du lịch, GO! với từ khóa 'thác chết'.

Du lịch, GO! - Theo N.T.Tâm - G.Sơn - G.Bình - Q.Hà (báo Thanh Niên)

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Đinh rải đầy trên quốc lộ 1A

Sáng 27.2, trên quốc lộ 1A đoạn qua điểm tiếp giáp giữa xã Bình An (H.Thăng Bình) và xã Tam An (H.Phú Ninh) thuộc tỉnh Quảng Nam xuất hiện đầy đinh.

< Lực lượng Công an xã Bình An dùng chổi để thu gom đinh trên đường.

Suốt đoạn đường dài khoảng 30 mét, đinh nằm rải rác khắp mặt đường khiến hàng chục chiếc xe máy bị thủng lốp, gây nguy hiểm cho người điều khiền.

Nhiều người dân cho biết, vào khoảng 8 giờ cùng ngày, nhiều xe máy chạy ngang đoạn đường này phải dừng lại vì bị những cây đinh nhọn dài khoảng 3 - 4 cm đâm thủng lốp.

< Số đinh thu gom được ước chừng 2 kg.

Nhận được tin báo của người dân, Công an xã Bình An đã cử cán bộ đến hiện trường kiểm tra.

< Những chiếc đinh nhọn là nguyên nhân gây thủng lốp khoảng 20 xe máy.

Ông Đỗ Mộng Vĩnh, Phó trưởng Công an xã Bình An cho biết, khoảng hơn 20 xe máy đi ngang qua đoạn đường này bị thủng lốp do cán phải đinh.

< Nhiều người đi đường phải dừng lại kiểm tra lốp sau khi đi ngang qua đoạn đường này.

“Chúng tôi đã dùng chổi để quét mặt đường, thu gom khoảng 2 kg đinh - loại thường dùng trong các cơ sở nhôm kính”, ông Vĩnh nói.

Hiện lực lượng chức năng địa phương đang điều tra làm rõ nguồn gốc số đinh trên.

Du lịch, GO! - Theo Hoàng Sơn (báo Thanh Niên)

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Du lịch tết đắt hàng

Dù kỳ nghỉ tết năm nay kéo dài nhưng hầu hết gia đình đều chọn các tour đi gần, ngắn ngày và tự đi để tiết kiệm chi tiêu. Nhiều điểm đến gần TP.HCM, Đà Nẵng... và các khu du lịch biển vì thế quá tải.

Hủy du lịch tết vì không tìm được phòng nghỉ

Chị Phương Thúy, nguyên giám đốc điều hành một resort ở Mũi Né (Phan Thiết, Bình Thuận), cho biết do nhiều gia đình ăn tết ở nhà, tranh thủ những ngày nghỉ còn lại đi du lịch nên hầu hết các resort đều không còn phòng những ngày cao điểm mồng 4-6 tết từ cả mấy tháng trước.

Chị Ngọc Chu (đường Huỳnh Tấn Phát, Q.7, TP.HCM) kể chị và nhóm bạn hẹn nhau đi Mũi Né ba ngày mồng 4, 5, 6 từ mấy tháng trước. Chờ bạn chị thu xếp được lịch nghỉ phép, trước tết gần 20 ngày chị liên lạc khắp các resort và khách sạn quen biết để đặt bốn phòng nhưng tất cả đều kín chỗ. Bí quá, các gia đình đều vào cuộc, huy động thêm các mối quan hệ, nhưng gọi khắp nơi vẫn không tìm được phòng.

Chị Chu nói các gia đình trong nhóm đều có xe riêng nên chủ động không đặt tour để tiết kiệm chi phí. Mọi năm, đến lúc khởi hành mới điện thoại tìm chỗ mà vẫn “dung dăng dung dẻ”, năm nay được nghỉ dài mọi người mới lo tìm chỗ trước nhưng đúng là không nghĩ tình hình “căng thẳng” đến như vậy. Cả nhóm sau đó đổi hướng sang Vũng Tàu rồi Long Hải nhưng liên lạc khắp các khách sạn cũng không tìm được phòng nên cuối cùng đành ăn tết ở nhà.

Tương tự, gia đình chị Thuận (Phú Mỹ Hưng, Q.7) và anh Nam (Q.Tân Bình) cũng đặt phòng khắp nơi từ trước tết hơn cả tháng, hết Phan Thiết tới Đà Lạt nhưng vẫn không tìm được chỗ nào trống nên đành hủy chuyến du lịch đã dự kiến, chờ ra tết thong thả mới tính chuyện “đi” tiếp.

Nhiều khu du lịch quá tải

Từ mồng 3 tết (12-2), lượng du khách đổ đến Đà Lạt tăng mạnh. Các khách sạn ba, bốn sao vốn ngày thường chỉ bán được khoảng 30% phòng cũng thông báo hết phòng từ mồng 3 tết. Tương tự là các nhà lưu trú du lịch. Đến sáng mồng 4 tết, rất nhiều khách sạn trên đường Nguyễn Chí Thanh, Nam Kỳ Khởi Nghĩa và quanh khu Hòa Bình đã treo biển báo hết phòng. Ông Ngô Anh Tuấn, chủ khách sạn Đà Lạt 24h, cho biết từ mồng 4 đến mồng 6, khách sạn phải dùng lều hỗ trợ du khách không có chỗ lưu trú. Đến chiều 16-2, một số khách sạn vẫn còn treo biển hết phòng.

Theo Sở VH-TT&DL Lâm Đồng, Đà Lạt có khoảng 10.800 phòng khách sạn và nhà nghỉ, giá phòng đều tăng 50-300%. Ông Võ Quang Văn, giám đốc Trung tâm dịch vụ lữ hành Đà Lạt, cho biết lượng khách đến Đà Lạt ước khoảng 50.000 người. Các khu vực trung tâm thành phố, chợ Đà Lạt, hồ Xuân Hương, khu Hòa Bình chật cứng người, một số tuyến đường ùn xe, đường Mai Anh Đào nơi có hai khu du lịch đồi Mộng Mơ, thung lũng Tình Yêu xe khách đậu chật kín. Tương tự, thung lũng Tình Yêu, đồi Mộng Mơ, hồ Than Thở, Lang Bian, vườn hoa TP Đà Lạt... cũng đón lượng khách đông kỷ lục.

Sở VH-TT&DL Bình Thuận cũng cho biết tổng cộng có khoảng 150.000 du khách đến Bình Thuận, trong đó có 70.000 người lưu trú. Trong số trên 30.000 khách quốc tế, số lượng khách Nga chiếm trên 50%. Công suất phòng tại những khách sạn, resort đạt trên 90%, tại những điểm đến quen thuộc ở Mũi Né và khu vực Đồi Dương (TP Phan Thiết) đạt gần 100%, có nơi diễn ra tình trạng “cháy” phòng từ mồng 1 đến mồng 6.

Tính đến chiều 16-2, theo ban quản lý các khu du lịch TP Vũng Tàu, có hơn 400.000 lượt khách đến Vũng Tàu trong dịp tết, trong đó ngày 16-2 có số khách cao nhất với gần 90.000 lượt, con số cao kỷ lục. Sáng 16-2, đường Thùy Vân - Hạ Long - Quang Trung vẫn đông đúc xe cộ, nhiều nhất là xe máy của các gia đình, cặp đôi. Các quán ăn, quán cà phê chật kín khách. Nhiều quán ăn dã chiến, dựng tạm bên đường cũng “hốt” khách.

Miền Trung đắt khách quốc tế

Tại Đà Nẵng, lượng du khách cũng tăng vọt, đặc biệt khách quốc tế. Ông Huỳnh Đức Trung - phó phòng quản lý lữ hành Sở VH-TT&DL Đà Nẵng - cho biết trong dịp tết, Đà Nẵng đón tổng cộng 47.300 lượt khách quốc tế, tổng số khách lưu trú ước đạt 42.750 khách. Theo thống kê, lượng khách đến Hội An tăng hơn 20% so với mọi năm. Ông Trần Văn Khoa, giám đốc Công ty du lịch Hội An Eco tour, nói trong những ngày tết công ty chủ yếu đón các đoàn khách quốc tế. Du khách tỏ ra hài lòng với các tour làm ngư dân, xuống đồng làm ruộng, trồng rau trong những ngày đầu năm. Còn theo bà Đinh Thị Thu Thủy - trưởng Phòng thương mại du lịch Hội An, khách ở dài ngày đón tết chủ yếu là khách quốc tế, đông nhất là khách châu Âu, Nhật.

Trong những ngày tết, hàng loạt tàu biển hạng sang mang theo hàng ngàn du khách các nước cũng “xông đất” cảng biển Chân Mây (Thừa Thiên - Huế), Nha Trang... Theo Sở VH-TT&DL Thừa Thiên - Huế, hiện mỗi ngày vẫn còn khoảng 5.000 khách chủ yếu từ các nước Âu - Mỹ đến Huế.

Hết tết vẫn căng

Mặc dù cao điểm đợt nghỉ tết đã qua nhưng Đà Lạt vẫn tiếp tục đón lượng khách lớn đổ về tận hưởng thời tiết đẹp và ngắm mai anh đào nở rộ. Cuối ngày 16-2, các xe khách của Công ty Phương Trang, Thành Bưởi vẫn kín khách du lịch đến từ TP.HCM và các tỉnh miền Tây. Hiện các quán ăn, nhà hàng, khách sạn, dịch vụ taxi và dịch vụ vận tải tiếp tục căng thẳng. Gọi taxi rất khó khăn, các tổng đài thường báo bận.

Tại Vũng Tàu, theo các cơ sở kinh doanh du lịch, nhiều gia đình vẫn tranh thủ ngày nghỉ cuối cùng đi tắm biển, lượng khách đến Vũng Tàu trong ngày 16-2 chủ yếu ở các tỉnh lân cận và các huyện trong tỉnh, đi về trong ngày. Tuy không “cháy” phòng nhưng nhiều nhà nghỉ tư nhân ở khu vực Bãi Sau (thuộc phường 2, phường Thắng Tam) vẫn đẩy giá “cao ngất”. Phòng nghỉ đơn ngày thường chỉ khoảng 400.000 đồng/ngày bị đẩy lên tới 1-1,2 triệu đồng, có du khách phải trả tới 1,5 triệu đồng.

Tour dài ngày, đi máy bay giảm khách

Ông Trần Thế Dũng, phó giám đốc Công ty du lịch Thế Hệ Trẻ, cho biết trên thực tế các tour ngắn ngày và đi biển có quá tải nhưng các tour đi xa, dài ngày, nhất là đi bằng máy bay đã giảm khách thấy rõ. Cụ thể, thống kê sơ bộ tại một số công ty lữ hành ở TP.HCM cho thấy các tour Hà Tiên, Phú Quốc (Kiên Giang), Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk), Kon Tum... và xa hơn như Hạ Long, Sa Pa, vòng cung Tây Bắc... năm nay đều giảm khách. Điều này cho thấy kinh tế khó khăn vẫn còn ảnh hưởng đến túi tiền du lịch của các gia đình. Hầu hết các gia đình đều chọn tour gần, ngắn ngày và tự đi để tiết kiệm chi tiêu trong khi vẫn có được vài ngày nghỉ ngơi, thư giãn trước khi trở lại với công việc ngày thường.

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre, internet